Nhớ những ngày đầu tiên

Cách đây đúng 30 năm, tôi vừa trúng xong luận văn tốt nghiệp nội trú ngoại khoa, đang những ngày chờ xin ở lại trường làm giảng viên Bộ môn Ngoại. Những chuyện đại sự về môn học hay nhà trường và tuyển chọn nhân sự làm việc, tôi còn nghe các Thầy và vài giảng viên đàn anh nói, nhưng phạm mình quá nhỏ, đâu dám ước mơ gì. Một ngày cuối tháng 4/1994, nhận buổi sáng dạy lâm sàng cho sinh viên tại Bệnh viện Nhân dân Gia Định, Thầy Nguyễn Đình Hưng gọi tôi vào phòng và bảo: “Anh về giúp công việc ở phòng khám Đại học Y Dược nhé!”. Tôi trả lời: “Dạ, em theo sự phân công của Thầy, khi nào thì em đi ạ?”. “Ngày mai!”, Thầy nói.

Thế là ngày 29/4/1994 tôi về làm việc như bác sĩ nội trú tại Phòng khám đa khoa Trường Đại học Y Dược TPHCM – tiền thân của Bệnh viện bây giờ. Thời gian đầu chuyển đến, tôi và bác sĩ đàn anh Lê Văn Quang được phân công phụ trách 2 giường bệnh, các Thầy và các bác sĩ đàn anh làm đủ thứ: khám ngoại chẩn, tiêu phẫu, mổ cấp cứu, mổ chương trình, chăm sóc bệnh nhân nội trú, hội chẩn các chuyên khoa, đi khám chăm sóc tại nhà cho những người bệnh theo yêu cầu…

Phòng khám hoạt động hiệu quả, người bệnh trong và ngoài Thành phố tìm đến ngày càng đông, số ca mổ tăng, các chuyên khoa phát triển và nhờ công lao rất lớn của Thầy Nguyễn Đình Hối, Phòng khám được Bộ Y tế cho phép nâng lên thành Bệnh viện Đại học Y Dược TP. Hồ Chí Minh như tên gọi đến ngày nay.

Thời gian 02 năm làm việc thường trực tại Phòng khám thuở ban đầu ấy đã để lại nhiều kỷ niệm trong tôi, khó mà quên được. Tôi đã học được rất các Thầy và các bậc đàn anh không chỉ về thuật chữa bệnh mà còn về cách đối xử hết lòng vì người bệnh, tôn trọng và bảo đảm quyền lợi người bệnh, đặt đạo đức y học lên hàng đầu, tự vun đắp niềm tin của người bệnh, luôn tự tin đi làm tròn vai người thầy thuốc trong thời đại mới.

Ghi nhận lại ba mươi năm, thấy Bệnh viện Đại học Y Dược TP. Hồ Chí Minh đã có những bước tiến dài về chuyên môn, quản trị, và nhiều mặt khác. Thật vui khi thấy các thế hệ đàn em sau này đã không phụ công ơn truyền dạy và kỳ vọng của các Thầy, làm cho Bệnh viện ngày càng vang danh cả trong và ngoài nước.

Thời gian trôi nhanh quá! Từ một bác sĩ nội trú mới ra trường nay đã là người vinh dự tiếp bước Thầy, nhiều năm điều hành bộ môn Ngoại. Nhớ nhất những gì? Tôi nhớ những ca phẫu thuật khó, những buổi họp giao ban căng thẳng, những ngày đầu tiên của Bệnh viện. Ban tay, khối óc và tấm lòng là hành trang đi đầu được thầy trao gửi. Tôi nhớ những giấc mơ dở dang, những lần duyệt mổ… từng lời dạy của Thầy tôi vẫn như còn vang vọng đâu đây.

 

 PGS TS BS. Nguyễn Văn Hải 

Trưởng Bộ môn Ngoại, Đại học Y Dược TP. Hồ Chí Minh

Chia sẻ